>.< after valentine

It’s the sixth day of the new year already. and cause i’m so lazy and do not have much to do, I tend to be relaxed and dont care much about the stack of home work around. The first days of the vacation seemed to be very busy and useful, but now things are crazy. Not to mention yesterday was Valentine’s day and honestly i’ve been through so many emotions that are insane.

I hate the fact that now i have to worry about my future, and i have many other things going on as well. Now i include him in my future and it suddenly becomes so hard to face the relationship on the move but having not any future.

Should i go with the flow?

And am I too lazy to be true? Actually i want to know what people are doing.

And also, it’s raining. it’s crazy. i want to have a little more fun than this before i can get myself into anything.

I am stuck to the computer these days, which is a really really bad thing 😦

Can’t believe how lazy i am!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! my thoughts are so tangled, as well as my feelings :(((((((((

Ok OK. calm down girl. you’re on your own and you need to know what to do. what to skip, when to focus and what to think!! dont be like this anymore. Now do the english homework first. And then write something on the planning notebook. ok???? get out!!!


Almost there

I’m not so sure about the exact situation between us but he seems not so excited and i am not wholly ready anyway.

It’s almost new year, and some changes, and so on…

I dont know how the new year will be. i hope for the best even though i know god have given me so much i cannot ask for more. but i want things to run smoothly

i need motivation and some kind of good-will. i cannot leave myself become useless.

also my tangled heart of all kinds of experience are about to explode. i tried to analyze and provoke so many things these days. All of those guys that’ve ever been through my life. 

I have beautiful affection for them all. No exception

and the guy of the moment? let’s see. everything’ll not be so romantic as you hoped…

i swear, in half an hour to come, we’ll have nothing to talk about, we’ll be crazy, we’ll not do anything special. there is a distinct possibility that i’ll have to choose the place to go also. it’s just funny! 🙂

anyway, my main aim is to feel the air of the new year, and to wish for new beginnings.

the guy – he’s Nothing! :)) i can control myself.

oh i’m being given another offer! what to do what to do?!?!


🙂 haha. butter is the equivalent of a funny Vietnamese word. I have to “butter” somebody today. It’s been so frustrating I cannot keep up this thing anymore.
We need a good night sleep, and time to study. And also, for my little heart to straighten out and uncover things of the passed days.

Also, he has hidden somewhere! I cannot get in touch with him.
Wondering what has happened. But that doesnt matter much. I’ve got like tons of books to come by in the meantime. 

I can see how people care about my fragile heart while giving me those stories. It’s very very nice of them and i become very touched. When i am down, people surrounded me and lifted me up.

Honestly, i get a bit upset and was hoping things were bad to him. You know who. And i guess things are quite normal, monotonous and useless for him these days. It’s not hard to imagine all of those stuff.

I only want respect from those bitches. That’s all.

Recently i’ve been having an issue with Math actually. it’s hard and totally strange to me. Suffice it to say, my heart got tangled with piles and bunch of emotions, which are hard to get out of.

 So, what to do now? I’m being heavily buttered! >.< Maybe i’ll get no reply. maybe you’ve gone to sleep already. Maybe you’re being hard working. I hate this feeling. Such a crazy all-messed-up teenage crisis – a period i thought i’ve done away with long ago.

So funny, you messed up with my life, can;t you see that? >.<

Alright, suppress and stay calm, lady. We’ve got work to do later. 

Stay FOCUSED please.

10 days later

Every ending is a disguise of a new beginning…

Yeah you may now know it but i am giving my attention and affection for a person. He’s kinda kute. Really really kute. The kutest thing ever seen haha.

But not my love, please. It’s easy to like somebody. I don’t see any future with this guy. We are just getting along and talking… something like that.

His family is special. I want to know more about him before i get out of this school. 

And I can see that right now, there are many people out there for me. I feel nothing when thinking about him. It’s a blank. Even if i saw him, it would be much of pretending and phoney stuff.  I will prepare myself for a big letter. The last letter. I’m a letter writer and i still tried to improve that skill. It suits me well.

Maybe i’ve forgotten my diary for very very long now. Life has wiped me away. No time to think, to be sad, to have philosophy, to recap anything. I will turn to it one day, but not today.

A big exam has passed by and i dont know how things will be like. I mean, the results can be disastrous. It’s so tangled. I found that i’ve made quite a lot of errors to have a good result in the end.

And also. The singing competition. Before getting up on the stage, I had so much nerve. I’m scared. Who am I singing for? Somebody. You know who. 🙂
I couldnt believe my eyes when I saw both of them in the audience. It’s a big and so nice surprise for me. It always brings me close to tears whenever my affection is given back to me. It’s a re-filled heart, a heart that has lost so much. 

I think i’m quite happy now. I had something at last. It’s not material. It’s spiritual. It feels so good…


OK, have to go cooking now. Such a fun job. 
Bye bye, i’ll see you again someday, wordpress ♥


There’re a thousand ways for things to fall apart. There’s a million ways for things to break, to end, so foolishly. But you have learnt how to accept that fact. 

You know you will hurt yourself thinking about everything in a negative light. I cannot attract a person like that. Nothing could have happened. But it did. And somehow i am not regretful about that.

It’s a fact i must accept. I can cry for things like humanity, but not at things like this. I have to fix myself, my little heart.

Maybe i’ve mistaken someone. I don’t know. After many things, they may behave in a way that makes sense. Nothing like my way. Right.

I am like that. Someone who accepts me must understand that. 

But you should stop your nonsensical thinking right away! 

First of all, it’s so cold today. So long i haven’t written anything. I get bored of my own space and those memories. I’m about to get rid of that. I dont know. When will i be able to come back to that place? just wait. wait right there.

Until you know you can find passion in other things. Writing? contributing? English? another  language, that’s right.

You start it all over again.

Suddenly i realized. God gives me a lot and now he has taken just one thing from me, just to make me become much stronger.

Anyone has to go through things like this. I am no exception. It’s just things are much milder for me. I hope that he feels regretful someday, sometime. I know he still has a little me in him. We had something, a lot of things.

Now i must go to sleep. People are working hard out there. I am downright lazy. Please. That’s enough for your hanging around emotions and enjoying of life. Please. Be decisive. Be determined and rational. Much more.


I said baby, you’re not lost……….

Thế đấy

Nói chung hôm nay mình cảm thấy ảo diệu. Từ sáng tới giờ đã có bao nhiêu cung bậc cảm xúc rồi!:)
đến chiều nay lại nghỉ học. haiz. mà hôm nay bắt buộc phải viết tiếng Việt để bày tỏ cảm xúc.

Mình đang phải thuyết phục bản thân mình thật nhiều lần rằng mọi chuyện sẽ không sao đâu. mình sẽ ổn thôi rồi này này nọ nọ

chẳng biết đâu được, nhìn lại mọi điều thì chắc chắn sẽ vẫn rất buồn, nhưng ta nên làm 2 người như hồi chưa quen nhau đi thì hơn.

Anh là người thiếu trách nhiệm và suy nghĩ sâu sắc. Nên chuyện này cũng dễ hiểu. Nhưng để đến bây giờ mọi chuyện cũng chín muồi rồi nên mình cũng hơi tiếc. Tiếc cái ngây thơ trong sáng của mình. Tiếc nhiều điều khác. Nhưng lại cũng không tiếc vì anh đã đem đến nhiều niềm vui cho cuộc sống của mình, đã làm mình thay đổi theo một hướng rất tích cực, đã làm cho mình cảm thấy cuộc đời có ý nghĩa và đáng sống hơn rất nhiều. 

Mình đã khóc, khóc suốt từ chiều tới giờ rồi. Khóc rồi lại nín, rồi lại khóc. Bây giờ lại viết ra những dòng này rồi lại khóc và cười mỉm. Chứ không quá đau lòng nữa.

Anh cũng đã biết suy nghĩ đúng một lần cuối. Rõ ràng trong tương lai trên 2 con đường của 2 đứa khó mà có tên nhau được. Nếu có hay chăng chuyện gì tốt đẹp xảy ra thì nó phải là khoảng 7,8 năm nữa, khi việc học hành và tiền nong, sức khỏe cũng như công việc đã ổn định hơn. Chẳng hay đâu lại có điều gì đó thú vị quay trở lại.

Nhưng khả năng gặp nhau được cũng còn khó cơ mà.

Ừm mình mất nhau rồi đấy. Sau này gặp lại có chăng hay chớ cũng ít thôi. 2 con đường sẽ thật sự khác. Mình sẽ phải độc lập

Buổi chiều hôm nay, bằng một cách vô tình hay cố ý. Mình đã nếm được thêm nhiều mùi mẫn nữa của cuộc đời. Và có thêm kinh nghiệm cho sau này.

Chẳng có ai là ngây thơ trao tình cảm đến mức khó đỡ mà không bị vỡ tim một lần để rồi nhận ra sự thật.

Có lẽ phải một thời gian dài nữa mình mới có thể nghĩ lại những kỷ niệm xưa với một nụ cười mãn nguyện. Vì mình đã hết mình. Mình không tiếc nữa. Đúng không?

Mình cũng không thấy hối hận bất cứ cái gì nữa. Nó nhẹ. Nó đã qua. Thật sự mình cũng không nên phụ thuộc như thế.

Bây giờ câu hỏi lớn nhất choán lấy tâm trí mình là chuyện tương lai của mình sẽ như thế nào? 

Mình sẽ là một cô gái như thế nào đây?? Nhỉ.

Mình vừa đọc lại mấy cái tin nhắn cuối trước khi ảnh ấy thôi trả lời mình luôn.

Mình cũng không nên giấu diếm thêm gì nữa, mình đã nhắn mấy tin trong lúc đãng trí đi mất rồi. Rõ ràng là anh ấy sẽ dứt khoát trong chuyện này.

Mình buồn lắm. Mình tiếc một tình yêu thực sự của mình. Vì lẽ gì nó ra đi chóng vánh thế? 

Nhưng đã tìm được câu trả lời. Nó chóng vánh vì bản chất nó không hề vững vàng, dựa trên nhiều yếu tố. Kể cả chủ quan về cá tính và sự muốn tự do không ràng buộc, đến khách quan là về chuyện bố mẹ, tương lai, ước mơ, học hành. Nó không còn đơn giản và đẹp như cái lúc gặp nhau nữa.

Vì con đường phía trước là rất dài. Và dù sao khoảng cách địa lý cũng là trở ngại lớn.

Anh muốn quên em thì hãy cứ thoải mái mà quên đi. Em chưa quên nhưng em sẽ nhìn anh với con mắt khác. Em chưa mất hẳn anh đâu nhưng đến giờ phút này em đã thấy yên tâm hơn rồi. Rằng anh đến và anh đi, giống giấc mơ ấy. 

Nó tuyệt, nó mang lại cho em bao đổi thay, nhưng giờ thì đã khác rồi. Chúng ta chẳng hợp nhau. Đấy là lí do chuẩn xác nhất đấy. Mình cũng đã ổn định được tâm lí chỉ trong vòng có một ngày trời. Mình đã hiểu và nhìn ra sự thực, nhìn ra được sự ngây thơ, sai sót trong cả 2. và cả cái sự mong manh khó hiểu của cái gọi là tình cảm.

Một ngày đẹp trời nào đó, nó mang tất cả ra đi. mang cả một mảnh trái tim chưa lành đi. Nhưng nó cũng làm dày thêm khối óc. Chỉ buồn rằng điều gì đã khởi đầu vì sao cứ lại phải kết thúc. Cái kết thúc nó làm ta buồn, hụt hẫng đến vô cùng. Để rồi nhận ra phụ thuộc vào điều gì quá cũng là làm khổ mình thôi. 

Bây giờ xã hội cũng đã thật hiện đại. ai cũng ích kỉ như ai. kể như mà mình đây, ở cái tuổi 17 nửa chừng sắp sang 18, cũng phải trải qua những sóng gió khó ngờ để lớn lên được. Và điều này thì ai sẽ quan tâm? Ai sẽ quan tâm đây. Chẳng ai cả.

Mọi người sẽ phân tích một cách lí trí cho bạn xem mà thôi. Bạn sẽ nhận ra ừ đúng như vậy. Tình yêu thiêng liêng long lanh trong sách vở kia cũng chỉ là điều ảo diệu. trong cái xã hội như thế này.

Kiếm tìm người gắn trọn với mình lâu dài mà không làm tổn thương mình cũng quá khó.

Anh là người làm mình buồn rất nhiều chuyện, nhưng cũng chỉ vì mình nhiều tình cảm và làm to mọi chuyện thôi.

Bây giờ mình sẽ khác, anh thì vẫn thế. Chỉ có điều 2 đứa ít liên quan đi rất nhiều.

Chỉ cần biết, xưa kia đã có người thầm mến mình, và mình đã trao đi tình cảm ngây thơ của mình không phí hoài, để lại đó những năm cấp 3 đáng nhớ ở trường, ở lớp học, ở những khung cửa, con đường nào đó

Mình nói vậy thôi chứ vết thương vẫn rất nặng. Cần cấp cứu 🙂
Một vài tháng nữa mới ổn, và mỗi ngày mình sẽ nhận ra nhiều điều mới, khác hơn nữa! 
có lẽ hôm nay mình nên đọc lại nhật kí và xả ra một trận cho xong đi thôi! 🙂

That’s it

I know. i used to know deep in my fragile heart that this day will come.

it will come, sooner or later. it’s funny. Cause it’s weird.

i gave out much feeling, but i’ve learnt how to decrease that. and now i feel much more relieved. any high school romance will end up like this.

i want to attract that one person again. but i was so wrong. no. no. it’s all over. 

i want to hold things back. but i can’t. right?

it’s withered away in front of my eyes, so swiftly i can barely feel my hand, or my skin.

it’s all so funny. i can get up right now, can’t I? Can I forget things so effortlessly?

no. i don’t know. i’m not sure.

when is it will i find a new thing, a new love, a new relationship with a person that is considerate enough? 

i used to think romance films are so fake. but no, it’s right. it’s true.

some days ago i read horoscope comparability. and that’s right. it can be romantic, but it’ll end soon. We have kept up this relationship long enough, and well enough. Nothing to regret about, especially for his irresponsibility

it’s worth my criticism. at last.

never will he bring me happiness



i shall not stick with that one anymore


everything’s not real.

just think that nothing has happened. i am a happy girl, right. i have my dignity.

he did not betray me at all. it’s that he’s too selfish. and his ambitions are big. he never has the courage to take the responsibility. for me.

or anyone else.

he will one day recognize that he’s been immature long enough. 

it’ll be better for the girls after me.

someday in the distant future, maybe i’ll meet him again. in a different atmosphere. a different situation. and we have an old long-lasting relationship.


No love is like a dream. It ends like novel. A tragic one.

A film? right. but i believe that i have loved you with all my heart. i have no regret. not at all.

but he just does not need my attention now anymore. it was always almost the day that everything broke out so heavily, but so freely.

Just like 500 days of Summer. Just that 500 days. A beautiful thing. We meant so much to each other. But then, what? An Autumn will come. It’s gonna be long before that autumn, but it’s worth it.


I will end up my happy ending with someone else. Someone else…

i will write more. but not today. it’s enough for now. ok?